Truyền thuyết hoa Phù Dung sớm nở tối tàn

18/05/2018 - 21

Hoa Phù Dung một loài hoa đẹp như tiên nữ nhưng chẳng kém phần mong manh, cánh hoa mỏng tựa như sương sớm. Hoa được rất nhiều người yêu thích vởi vẻ xinh đẹp, yêu kiều của nó nhưng ít ai biết được rằng đóa hoa Phù Dung gắn liền với cuộc đời của một nàng tiên nữ tội nghiệp, lận đận về tình duyên. Phù Dung sớm nở tối đã tàn cũng vì muốn bỏ mặc nhân gian sầu thế để quên đi nỗi muộn phiền.

 

 

Hoa Phù Dung một loài hoa đẹp như tiên nữ 

Bạn xem thêm bài viết: "Truyền thuyết hoa phi yến"

Hoa phi yến thoáng nhìn bề ngoài bạn sẽ thấy một vẻ đẹp nhẹ nhàng, thanh thoát và duyên dáng thế như sâu bên trong nó lại mang một truyền thuyết nhuốm màu bi thương. Cùng Hoa Sài Gòn tìm hiểu ngay bạn nhé!

>>> https://hoasaigon.vn/truyen-thuyet-hoa-phi-yen

Chuyện kể rằng xưa kia trên thiên đình có một nàng tiên tính tình hiền lành tốt bụng nhưng nét mặt lúc nào cũng u buồn, pháp hiệu của nàng là “Phù Dung Tiên Nữ”.

Vương Mẫu nương nương rất thương yêu nàng bèn cho một ân huệ đó là được chu du bốn bể du sơn ngoạn thủy chốn trần gian trong một ngày để quên hết mọi sầu não rồi trở về thiên cung. Xuống trần thế ngắm những núi non hung vĩ, song hồ xanh ngát… mọi thứ quá đỗi thơ mộng và giản dị khiến nàng quên hết đi mọi ưu phiền nơi tiên cảnh. Nàng muốn được hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên, nhìn dòng nước xanh mát không kiềm lòng được nàng đã đắm mình vào dòng suối. Thế nhưng mãi mê vui đùa nàng đã làm mất lá bùa phi thiên – lá bùa để bay được về trời. Nàng vội lên bờ tìm kiếm nhưng tìm hoài không thấy, trời càng lúc càng tối Phù Dung lo lắng và òa khóc nức nở.

Vừa lúc đó có chàng thợ săn tên là Đông Tâm đi săn về thấy nàng khóc liền hỏi chuyện. Nàng giả vờ rằng mình bị lạc người thân và không biết đường về nhà. Đông Tâm rủ lòng thương liền đưa nàng về nhà mình trú tạm. Nhà Đông Tâm nghèo và chỉ có một bà mẹ già bị bệnh nặng mà thôi. Mẹ chàng bị bệnh nặng nên chàng phải vào rừng săn bắn để lấy tiền mua thuốc thang cho mẹ. Nghe thấy thế Phù Dung khuyên chàng: “ Vạn vật trên đời đều có sinh mạng, chàng đừng vì miếng ăn mà tàn sát nhân loài”. Đồng Tâm cũng biết là thế nhưng vì nhà chàng nghèo quá nếu không săn bắn thì lấy tiền đâu thuốc thang cho mẹ già. Thấu hiểu tấm lòng hiếu thảo của chàng trai nghèo Phù Dung trả lời mình có chút y dược hãy để cô lên núi tìm thảo dược về nấu thuốc trị bệnh cho mẹ phụ mẫu và tìm rau cải về ăn tạm, xin chàng đừng săn bắn thú rừng nữa. Mẹ Đông Tâm rất đồng tình với ý kiến này của nàng Phù Dung.

 

Hoa phù dung thay đổi màu sắc từ sáng sớm cho tới chiều tối 

Hoa phù dung thay đổi màu sắc từ sáng sớm cho tới chiều tối

Thế là từ đó mỗi buổi sáng Phù Dung phải dậy từ rất sớm để hứng giọt sương trên cây cỏ, sau đó lên núi tìm thảo dược quý về nấu thuốc. Còn Đông Tâm thì vào rừng chặt củi gánh về bán. Ngày tháng trôi qua, tuy bệnh tình của mẹ Đông Tâm khỏi hẳn nhưng thay vào đó vì quá mỏi mệt nên Phù Dung đã ngất đi. Đồng Tâm vô cùng biết ơn nàng nên đã chăm sóc tận tình cho cô.

Nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng chai sần và bị gai cào trầy xước khi leo núi hái thuốc, đào rể cây thảo dược chữa bệnh cho mẹ chàng, Đông Tâm vô cùng cảm động và biết ơn Phù Dung. Dần dần hai người nảy sinh tình cảm và yêu nhau, Phù Dung cũng quên mất những việc trên Thiên Đình và sống hạnh phúc cùng Ðông Tâm nơi trần gian.

Hết kỳ hạn một ngày Vương Mẫu nương nương không thấy nàng tiên Phù Dung trở về liền bấm quẻ thì biết vì làm mất lá bùa phi thiên nên nàng không thể về trời, lại còn sinh tình với người phàm, liền cho thiên binh thiên tướng xuống bắt nàng về. Trước khi bị bắt về trời Phù Dung trao cho Đông Tâm một viên ngọc lộ có thể nhớ quá khứ vị lai và luôn nhớ nàng.

Sau khi trở về Thiên Đình, Vương Mẫu trách tội Phù Dung. Thế nhưng nàng lại nói với Vương Mẫu rằng sẽ bằng lòng đánh đổi đạo hạnh ngàn năm tu hành của mình chỉ mong được làm người phàm và sống bên Ðông Tâm. Vương mẫu tức giận liền phán rằng: “Nhân sinh tự sinh tự diệt , khó khăn lắm con mới được thành chánh quả , nay vì người phàm mà đánh đổi đạo hạnh ngàn năm thật không đáng, nhân gian không hữu tình như con nghĩ đâu”. Phù Dung hết lời van lạy và chấp nhận đánh cuộc với Vương mẫu, nếu Ðông tâm vô tình với mình và không được hạnh phúc bên Ðông tâm, Phù Dung nguyện không làm người nữa.

Vương mẫu phán tiếp: “Cho dù Ðông tâm có chung tình bao nhiêu đi nữa cũng không thoát khỏi dư luận xã hội và luân thường đạo lý. Ta khuyên con nên suy nghĩ cẩn thận, kẻo hối hận không kịp”.

Thế nhưng nàng Phù Dung vẫn kiên quyết chấp nhận thử thách.

 

Lá, hoa Phù dung còn có tác dụng chữa bệnh 

Lá, hoa Phù dung còn có tác dụng chữa bệnh

Kiếp sau:

Phù Dung đầu thai xuống trần nhưng lại là nam nhi chứ không phải là nữ, tuy mang hình hài là của một đấng mày râu nhưng trái tim và tâm hồn vẫn là nhi nữ. Nàng rất buồn và nuốt lệ cay đắng ráng tìm cho được Đông Tâm, nhưng số trời đã định nên mãi tới 20 năm nàng Phù Dung mới tìm được Đông Tâm.

Khi gặp lại thấy nàng trong hình dáng nam nhi Đông Tâm vô cùng ngạc nhiên nhưng vì có viên ngọc lô ngày xưa giúp hai người nhận ra nhau. Họ vui mừng hạnh phúc, nước mắt ngọt, đắng, chát cứ không ngừng rơi. Thế nhưng trớ trêu thay vì Đông Tâm đã có vợ và hai con thơ dại. Nàng nghe xót xa nhưng vì cố gắng vượt qua thử thách do Vương mẫu sắp đặt nên đành ngậm ngùi chấp nhận.

Hai người phải lén lút gặp nhau mỗi tháng vài lần để được hạnh phúc bên nhau. Tuy nhiên cuối cùng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, vợ Đông Tâm đã phát hiện. Chuyện vỡ lỡ nhưng với thân xác này giải thích mấy ai tin được, mọi chuyện đều do Đông Tâm quyết định. Vì vợ chàng bắt buộc chỉ được chọn một trong hai mà thôi. Đông Tâm yêu Phù Dung nhưng vì hai con thơ dại đang than khóc não lòng nên chàng đành buông xuôi phụ bạc nàng để trở về với gia đình của mình.

Trái tim Phù Dung tan nát vụn vỡ tung mạch máu trong cơ thể, viên ngọc lô cũng vì thế mà hóa thành tro bụi. Thế nên nàng đau buồn, uất ức mà chết đi, linh hồn nàng nương theo cây cỏ thành hoa Phù Dung. Đông Tâm hay chuyện muốn chết theo nàng nhưng vì còn gánh nặng hai con nhỏ trên vai nên không thể. Chàng nuốt lệ vào trong làm kẻ vọng phu. Đêm đêm than thở với hoa Phù Dung, nhưng Vương mẫu không muốn nàng vì quyến luyến mà không được siêu thoát nên chỉ cho hoa nở vào ban ngày và hoàng hôn xuống phai tàn và phải tự rụng để tránh cho Phù Dung phải đau lòng khi nhìn thấy Đông Tâm.

 

Cây phù dung mọc tốt trong điều kiện có nắng và thích hợp những với loại đất giàu chất dinh dưỡng 

Cây phù dung mọc tốt trong điều kiện có nắng và thích hợp những với loại đất giàu chất dinh dưỡng

Từ đó nhân gian có câu:

Phù Dung sớm nở tối tàn

Hỏi nhân gian hữu tình hay vô tình?

Nếu yêu thích những loài hoa và cây cỏ thiên nhiên xung quanh ta, bạn hãy ghé thăm hoasaigon.vn nhé để tìm hiểu thêm về vẻ đẹp cũng như những sự tích ý nghĩa của chúng nhé!